Bà TRƯƠNG THỊ NGỌC ÁNH – Giám Đốc
Công ty TNHH Tân Ngọc Ánh
ĐI TÌM SỰ THỪA NHẬN
Xe chạy hơn 120km từ Sài Gòn về Vĩnh Long, vì người phụ nữ ấy – chị Trương Thị Ngọc Ánh hẹn trò chuyện tại Trung tâm thương mại và Dịch vụ của thị xã. Bước lên tầng 4 của tòa nhà, một cảm giác vừa quen lại vừa lạ, quen vì không gian này đã bắt gặp đâu đó và lạ lẫm vì mãi tận một tỉnh nhỏ của miền Tây lại có trung tâm massage điều trị chăm sóc sức khỏe kết hợp đào tạo massage tại tầng 4 với tổng diện tích trên 2.000m2 lại được đầu tư hoành tráng thế này. Nói không ngoa, qui mô sánh bằng các trung tâm massage tên tuổi tại Sài Gòn.Nhìn chị vẫn còn nét hồ hởi, chị có thể nói gì về trung tâm massage Ngọc Anh – MêKông này?
Phải nói rằng tôi rất biết ơn các cấp chính quyền tại thị xã cũng như tỉnh Vĩnh Long đã tạo điều kiện cho Ngọc Anh có được trung tâm đường hoàng tại đây. Sự suông sẻ trong việc có được giấy phép kinh doanh và vài triệu đô tôi đã đầu tư vào trung tâm là những gì tôi có thể nói về Ngọc Anh – MêKông. Trung tâm sẽ là ngôi trường đầu tiên đào tạo kỹ thuật viên massage theo đúng tiêu chuẩn quốc tế tại tỉnh. Không ít người e ngại cho sự liều lĩnh của tôi, nhưng tôi vẫn quyết tâm bước đi con đường của mình. Miền Tây vốn nghèo, vấn nạn nhiều cô gái vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long lấy chồng nước ngoài bằng mọi giá, nuôi hy vọng thoát nghèo là một câu hỏi có nhiều vế mà tôi ngày đêm trăng trở. Tôi mang nghề massage về tỉnh vì massage là một công việc không đòi hỏi các bạn về trình độ. Kỹ năng của đôi tay sau quá trình đào tạo và hơn hết là một cái nhìn đúng đắn về việc mình làm là những yếu tố cơ bản đủ để các bạn gái nói riêng, các bản trẻ nói chung tự tạo lập được cuộc sống.
Massage là một nghề nhạy cảm, chưa nói đến tỉnh lẻ, ngay ở Sài Gòn vẫn còn nhiều cái nhìn lệch lạc về nghề này. Mô hình massage điều trị tuy đã rất thành công ở Sài Gòn nhưng chị có đủ tự tin khi massage nó về thị xã và đặc biệt là một số tiền không nhỏ chị đầu tư vào đây với mong muốn có được ngôi trường chính quy về massage?
Đúng vậy, sau 10 năm thành lập và đi vào hoạt động, Hệ Thống Massage Điều Trị Ngọc Anh đã có được 4 trung tâm lớn tại Tp.Hồ Chí Minh . Tôi không tự nhận mình đã thành công nhưng tôi hài lòng với những gì mình đã có. “Tài sản” của Ngọc Anh là trình độ tay nghề của hơn 200 Kỹ thuật viên trong đó có 36 giáo viên, phát triển thành công ty từ năm 2004. Trong 10 năm qua, cứ sau 1 năm là Ngọc Anh có thêm khoảng 10.000 khách. Doanh thu tăng điều qua các năm, hiệu quả kinh tế đã rõ. Nhưng đó không là mục tiêu duy nhất của tôi. Gần 20 năm gắn bó với nghề, bây giờ tôi có thể nói mục tiêu của cả đời mình là làm sao thật sự chuyển biến được ngành nghề massage tại Việt Nam, massage là một nghề chân chính như bao nghề. Nhưng không thể một sớm một chiều mà tôi có thể làm được điều đó. Tôi cứ như con ong, cần mẫn với ước mơ của mình và tin tưởng vào ngày thu được mật ngọt. Kinh nghiệm là cuộc đời tôi nên tôi có cơ sở để tự tin. Tôi dư biết, cả nước đang có nhu cầu khoảng 50.000 kỹ thuật viên massage điều trị và thị trường lao động lĩnh vực này tại các nước cũng rất lớn. Việc thành lập một ngôi trường chính qui, đào tạo bài bản theo đúng giáo trình chuyên môn đã rất cần thiết để đáp ứng cung – cầu.
“Kinh nghiệm là cuộc đời tôi nên tôi tự tin”, cuộc đời chị dường như đã trãi qua không ít những gai gốc, thăng trầm?
Quê tôi ở Trà Vinh, một trong những tỉnh nghèo của cả nước, tuổi thơ cơ cực, tôi thấm thía thế nào về cái nghèo. Tôi lên Sài Gòn khi tuổi đời còn rất trẻ, tôi cố tìm học lấy cái nghề để mưu sinh. Những tháng ngày cùng bần, chiếc xe đạp cà tàng vỏ phải cột đỡ dây gân để đi được đoạn nào hay đoạn đó, là tài sản duy nhất mà cũng bị mất cấp. Nhưng rồi tôi cũng có được nghề tóc. Sự bén duyên với lĩnh vực massage cũng từ đó. Bằng những động tác xoa đầu, day ấn huyệt có thể tạo nên sự thư giãn, tôi nhận ra sự kỳ diệu của đôi tay. Vậy là tôi quyết tâm theo học nghề massage. Gia đình tôi nghèo nhưng gia giáo, không ai đồng tình vời sự chọn lựa của tôi, tôi vào nghề với không ít điều tiếng của dư luận, nhưng theo lẽ thường, lựa chọn nào cũng đầy thử thách. Tôi tin lòng mình sáng thì đường mình đi không ngại bóng tối vây quanh. Năm 1995, một khách sạn của Sài Gòn chiêu sinh khóa đào tạo kỹ thuật viên chuyên nghiệp, tôi đăng ký vào học ngay dù đã ngoài 30. Ước mơ về một ngành nghề massage chân chính theo năm tháng cứ lớn dần, lớn dần trong tôi. Tôi mở cơ sở massage đầu tiên với tên gọi “Phòng chuẩn trị y học dân tộc” vì những năm 90, xin giấy phép kinh doanh trong nghề này cũng lắm “đoạn trường”. Massage “chui” nên không dám khuyếch trương dịch vụ, lỗ lả triền miên, nhưng tôi vẫn bám trụ. Ba năm sau, khi gắng gượng được phần nào, tôi tiếp tục xin giấy phép mở cơ sở thứ 2. Trong khi cơ sở thứ 2 bên Nguyễn Bỉnh Khiêm đang xây dụng thì cơ sở 1 ở Cách Mạng Tháng Tám bị đóng cửa cũng vì liên quan đến giấy phép. Kinh doanh ngừng trệ, nhân viên thôi việc, khách hàng bỏ đi nơi khác, dang dở hợp đồng với các đối tác … tôi suy sụp hoàn toàn. Nhưng chỉ sau vài tháng tôi lại tiếp tục đứng dậy, có lẽ chỉ vì tôi có một con đường duy nhất để đi mà thôi – con đường chuyển biến nghề massage Việt Nam thành một ngành nghề thật sự. Tôi không được thất bại, tôi càng không thể bỏ dở ước mơ, đường chông gai tôi đã qua 1 đoạn thì cớ gì tôi lại phủ nhận mà không bước tiếp. Cùng với sự giúp đỡ và niềm tin của những người còn lại bên mình, tôi bắt đầu lại. “Hết cơn bi kịch thì đến hồi thái lai”, ông bà ta đã nói vậy, công việc của tôi được tiến triển suôn sẻ, thuận lợi nhiều hơn và Ngọc Anh hôm nay đã trở thành thương hiệu của massage điều trị trên toàn thành phố.
Lúc nãy vào đây, ngồi chờ chị 15 phút, nghe nói chị bận đứng lớp. Chị trực tiếp giảng dạy cho các kỹ thuật viên của mình à?
Hơn 300.000 đô là kinh phí tính đến hiện nay cho việc tôi mời thầy từ các nước có bề dầy về massage như Nhật Bản, Thái Lan, Trung Quốc… đứng lớp tại các trung tâm của Ngọc Anh. Tôi không ngại đầu tư cho sự học của học viên cũng như của bản thân. Từ những ngày đầu theo nghề, tôi đã học tất cả các khóa đào tạo trong nước, việc học của tôi không ngừng cho đến bây giờ, tôi thường xuyên ra nước ngoài cũng vì việc học, khám phá những tinh hoa của nghề là một đam mê của tôi và tôi muốn massage Việt Nam là nơi hội tụ những tinh hoa và hình thành một nền massage Việt đặc sắc. Tôi đã tốt nghiệp trường dạy nghề Quảng Châu – Trung Quốc, tốt nghiệp khóa Watpo’s Băng Kok – Thái Lan, tốt nghiệp massage Hông Kong và Shiatsu Nhật, tốt nghiệp khóa ngắn hạn massage nền tảng trị liệu Autralia và năm 2007 vừa qua, tôi đã có bằng Master, thành viên hiệp hội trường Namikoshi – day ấn huyệt Shiatsu. Và Ngọc Anh cũng là trung tâm đầu tiên đưa Shiatu Nhật Bản vào Việt Nam trong việc chăm sóc sức khỏe cộng đồng. Tôi đứng lớp đào tạo các khóa cho giáo viên và lớp chăm sóc khách hàng cho toàn thể nhân viên. Hầu hết họ là những người chưa biết gì về nghề, đôi khi cây bút ký tên để nhận lương cũng còn bỡ ngỡ, đặc biệt họ là những người trẻ, vốn sống chưa nhiều nên dễ bị “lung lay” trước những phức tạp không đáng có của nghề. Nhân viên của tôi không chỉ nhận được sự đào tạo nghề mà điều quan trọng là phỉa được học về đạo lý làm người. Để vực dậy nghề massage chân chính, họ là những người trước tiên phải ý thức được công việc mình làm, biết tôn trọng nghề nghiệp và sự cao trọng của nhân cách.
Đời người có lắm những ước mơ, nếu cho chị 3 điều ước, chị sẽ ước gì?
Tôi chỉ cần 1 điều ước mà thôi, tôi ước mình có đủ sức khỏe để thực hiện biết bao dự định cho nghề. Hiện tại tôi đang triển khai dự án cho kỹ thuật viên vai vốn, hỗ trợ cho việc học mà không cần bất cứ sự thế chấp nào ngoài mảnh giấy chứng nhận của gia đình và địa phương về việc học của em đó. Tôi chấp nhận rủi ro của dự án nhưng kết quả sẽ đạt được là điều tôi quan tâm hơn, các em từ những vùng quê nghèo hẻo lánh cũng có được một nghề chân chính, thu nhập ổn định như bao người. Đó là tôi đang góp phần chuyển biến và tạo cho mọi người có cái nhìn thiện cảm hơn về ngành nghề massage. Nếu gọi đây là “sứ mệnh” thì việc tôi phải làm còn rất nhiều. Cuộc sống vô thường tôi không sợ ngày mai mình chết, tôi chỉ sợ cuộc đời ngắn ngủi không kịp để tôi đi hết ước mơ. Tôi nghĩ, bản thân mỗi con người đều muốn gửi lại nơi thế gian này những thành quả của cả một đời phấn đấu, có thể là giá trị vật chất, cũng có thể là phi vật chất. Tôi hơi tham, tôi không chỉ muốn những thành quả của mình được gìn giữ mà còn được lớn dần giá trị theo thời gian. Tôi trăn trở rất nhiều về những cộng sự đang đồng hành cùng tôi và thế hệ tiếp nối “sứ mệnh” của chúng tôi. Tôi đã từng mời những người có học vị rất cao về Ngọc Anh với vai trò lãnh đạo, nhưng rồi họ cũng không tâm huyết cùng tôi đi suốt đoạn đường. Tôi nhận ra, cộng sự của tôi cần trước hết phải là người cùng chung chí hướng, cùng những ước mơ về nghề như tôi. Và, tôi đã cất nhắc chính những nhân viên có năng lực, tận tụy, hết lòng với nghề trước nay đã cùng tôi đi qua bao thăng trầm tiếp nhận các chức vị trí trọng yếu của công ty. Tôi đầu tư cho họ học các lớp về quản lí, điều hành. Làm lãnh đạo có rất nhiều cái khó và cái khó cho một lãnh đạo như tôi càng đáng nói khi mà nhân viên của mình ở các cấp trình độ khác nhau: đại học, trung cấp, tiểu học và cả không có học. Nhìn lại một chặng đường đã qua của Ngọc Anh, tôi tin tưởng vào con đường trước mặt khi cả tập thể chúng tôi đã có sự đồng lòng. Đi tìm sự thừa nhận cho ngành nghề massage tại Việt Nam không phải là con đường dễ đi và càng không dễ khi trên nền tản của sự thừa nhận, nâng tầm vị thế ngành nghề. Song “sứ mệnh” ấy chắc chắn thành công.


















